Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

Công đức xây tượng, đúc chuông.

Trong Phật giáo, gây tạo tượng Phật vừa là một nghệ thuật điêu khắc, vừa thể hiện niềm cảm xúc tôn kính đối với đức Phật, vừa góp phần giữ gìn hình ảnh của Phật giáo cho nhiều đời sau, đồng thời cũng là phước lành rất lớn.

Nhân quả của việc xây tượng Phật

Nếu bức tượng được đúc ra đó hảo tướng, trang nghiêm, được nhiều người chiêm ngưỡng, lễ bái cung kính, phát tâm tu hành; hoặc tượng được đặt tại một ngôi chùa có chư Tăng Ni tu hành chân chính, thu hút được mọi người tề tựu về tu tập rất đông thì công đức của người đóng góp vào bức tượng sẽ rất lớn.

Đầu tiên họ sẽ có duyên lành với Phật pháp hết kiếp này đến muôn kiếp về sau. Dù họ trôi lăn, lạc lối, thậm chí lỡ gậy tạo tội lỗi thì vẫn không bị rơi vào đọa xứ bởi thường có người đến nhắc, kéo họ về với Phật pháp. Hơn nữa, trong tâm người đó tự nhiên xuất hiện quyết tâm tinh tấn mãnh liệt để có thể tu hành khai mở tâm linh. Nếu tiến xa hơn, họ có thể làm người xuất gia đạo cao đức trọng, giáo hóa chúng sinh không ngừng nghỉ, điều đặc biệt là có thân tướng ta rất hoàn hảo, nghiêm trang, không bị khiếm khuyết.

Bàn luận thêm

Nói chung, kim thân của Đức Phật mà đúc đẹp, được đặt ở một nơi linh thiêng, có Tăng Ni, Phật tử tinh tấn tu hành và pho tượng được truyền đời rất lâu thì thường phúc của những người phụ góp vào lớn đến mức phải sinh lên cõi trời. Nếu phải trở lại cõi người, họ luôn là người ở trong ngôi vị tôn quý, có thân tướng tốt đẹp. Thậm chí khi chịu quả báo vì một ác nghiệp nào đó, nếu phải bị tai nạn họ không bao giờ bị đứt tay, cụt chân hay bị biến dạng cơ thể mà được phục hồi rất nhanh, rồi thân thể lành lặn trở lại. Cái niềm say mê gây tạo tượng Phật trong Phật giáo rất là lớn.

Vì vậy có những tu sĩ miệt mài cả đời chỉ lo tạc tượng. Những người có tình yêu kính đối với Đức Phật lớn lao thì họ lại càng thích tạc tượng Phật để cho mọi người chiêm ngưỡng. Tuy nhiên, có những giai đoạn tượng Phật được tạc ra không đẹp. Vì thế những người góp phần bồi tạo vào bức tượng đó bị cảm quả báo kiếp sau phải sinh ra với gương mặt khó nhìn, thậm chí kì dị. Do đó khi bồi tạo tượng Phật, ta buộc phải yêu cầu người nghệ nhân tạc tượng Phật bằng cái nhìn của người Việt Nam ngày hôm nay, không qua trung gian Trung Hoa, Thái Lan, Ấn Độ để tạo ra một gương mặt Đức Phật hoàn hảo trong từng chi tiết nhỏ. Có vậy mới giúp chúng sinh dễ dâng lên cảm xúc tôn kính.



Mặc khác, tiếng chuông chùa là một phương tiện độ sanh không thể thiếu. Theo quan niệm của Phật giáo Đại thừa, ta vừa phải độ người sống, vừa độ người mất. Trong số những người mất đó, ta lại hết sức quan tâm, ưu tư về những chúng sinh bị đọa đày ở cõi địa ngục. Đó là những người lúc sống đã làm những điều cực ác, họ bướng bỉnh cang cường đến mức không ai can ngăn được. Vì ác nghiệp đó, khi rời bỏ cõi này họ buộc phải đọa xuống địa ngục. Trong địa ngục không có ánh sáng, cực kì hôi hám, nhiệt độ nóng lạnh vượt khỏi sức chịu đựng của chúng sinh ở cõi người, tất cả mọi cảm giác khó chịu đau đớn đều vô cùng dữ dội. Những chúng sinh ở đó rên la kêu van thảm thiết trong vô vọng.

Cho nên, các vị Tổ đã tạo ra chuông chùa với mong muốn tiếng chuông sẽ được chúng sinh ở cõi địa ngục nghe thấu rồi thay đổi tâm hồn mà thoát khỏi cảnh đọa đày. Tiếng chuông ngân vang kết hợp với những lời tụng thỉnh chuông của chư Tăng Ni gửi gắm vào sẽ được biến thành đại thần chú. Đại thần chú này vang xuống dưới cõi địa ngục, vang cao lên đến những tầng trời và vang ra không gian chung quanh, gần gũi nhất là xóm làng con người.

Từng hồi chuông buông xuống không chứa đựng ngôn ngữ, không ít người cho rằng đó chỉ là âm thanh vô nghĩa. Tuy nhiên, kể cả loài cọp nghe cũng được thay đổi tâm hồn, huống hồ con người. Khi nghe ngôn ngữ ta hiểu bằng ý thức. Còn tiếng chuông khi được mang theo thần lực bỗng đi vào sâu trong tiềm thức của ta, làm thay đổi tiềm thức mà chính ta cũng không biết. Tại sao vật vô tri lại chứa đựng những điều màu nhiệm? Đây là một khái niệm mới mà khoa học chưa nghiên cứu đến, tuy nhiên đã được người xưa khai thác rất nhiều.

Thực tế, có những điều tưởng chừng vô tri nhưng lại mang trong mình một tâm thức, một sự sống nào đó rất kỳ lạ, vì đã được gá vào đó một cái tâm thức, một cái thần lực nào đó. Ví dụ, những bức ảnh thờ người quá cố, các bức tượng của những vị danh tướng… đều được gá vào tâm thức, một thần lực của họ mà ai xúc phạm, làm sứt mẻ sẽ phải chịu những hậu quả nặng nhẹ khác nhau.

Hoặc tiền dù chỉ là tờ giấy, nhưng vì được xã hội công nhận nên trở thành sức mạnh chi phối cuộc sống ta. Bùa chú cũng vậy, chỉ là một mảnh giấy thôi nhưng bằng cách nào đó đã được cả thế giới thần linh công nhận, nên đã có sức mạnh của chúng. Trong Phật giáo cũng có những vị thầy Mật Tông viết những câu thần chú vào tờ giấy mà ta khi mang theo bên người hoặc để trên bàn thờ thì được may mắn, như ý. Những tờ giấy này được cho là đã có chư Bồ tát ấn chứng nên có thần lực. Tuy nhiên, vị thầy viết ra thần chú phải là người cực kì đức độ. Bằng không, nếu họ tham sân si, không giữ giới thì mảnh giấy bùa chú viết ra cũng chỉ là vô nghĩa, không được chư Bồ tát chấp nhận vì chúng đã được viết bởi một người không thanh tịnh.



Kể cả cây cối, đất đá cũng có sự sống tâm linh. Trong vũ trụ có hai dạng tâm linh. Một dạng có bản ngã là chúng sinh, như con người, thú vật…Một dạng không có bản ngã nên không có luân hồi tái sinh như cây cối, đất đá. Trên những cánh đồng của Mỹ có những tảng đá to thường trượt, chạy theo nhiều hướng khác nhau để lại những vệt dài nhưng hoàn toàn không có dấu vết của con người đã tác động vào. Các nhà khoa học cố gắng lý giải nhưng chưa bao giờ có một lời lý giải nào thật sự thuyết phục. Hoặc Bungary cũng ghi nhận một vài trường hợp của các tảng đá biết “đẻ trứng”, thỉnh thoảng chúng lại làm “rơi” ra một hòn đá rồi hòn đá bé bỗng dần dần lớn lên.

Kết luận

Như vậy, cả cái trái đất của chúng ta là một khối sinh thể, một khối sống động, không phải một khối đất đá vô tri. Từ đó, mới xuất hiện thêm những sự sống khác là cây cỏ, chim thú, con người. Vũ trụ cũng vậy. Khoa học chỉ biết rằng vũ trụ còn giấu nhiều vật chất bí mật, nhưng không biết vật chất bí mật đó là gì. Đến ngày nào đó khoa học sẽ phát hiện ra cả vũ trụ này cũng là một khối tâm linh sống động.


Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Hãy nghĩ về hành trình giác ngộ của bạn

Có bao giờ bạn tự hỏi rằng giác ngộ là như thế nào và làm gì để giác ngộ không? Giác ngộ thật sự rất khó và rất dễ đi lầm đường nên chúng ta cần người dẫn dắt bài bản và đúng cách.

Những khái niệm căn bản

Trên lộ trình giác ngộ, đầu tiên ta phải nhận thức về vô ngã; thứ hai là thường suy nghiệm, quán chiếu về vô ngã; thứ ba là hình thành đạo đức và công đức.

Nói về nhận thức về vô ngã: Lộ trình giác ngộ là con đường đi đến sự giác ngộ. Ai là người khát khao, có ý thức, có lý tưởng đi tìm sự giác ngộ thì thứ nhất là những người nghĩ mình còn đang si mê, tăm tối, vô minh nên muốn vượt khỏi thân phận thầm thường của con người.
Thứ hai là những người tuy không nghĩ mình ngu si, nhưng họ tin rằng sự giác ngộ là một điều cao siêu, cực kì đáng để họ hi sinh cuộc đời này và nhiều kiếp sau nữa để đi tìm. Nếu mức độ hiểu của ta về giác ngộ không sâu sắc thì động cơ, động lực, sức mạnh, lý tưởng để ta đi tìm sự giác ngộ cũng rất yếu. Do vậy, ta sẽ dễ dàng bỏ con đường này mỗi khi có những niềm vui ở đời lôi kéo. Ngược lại thì ta sẽ hình thành một lý tưởng rất lớn – lý tưởng cho ta đủ sức mạnh để khước từ, đánh đổi, hi sinh những niềm vui thế gian vốn dĩ quyện chặt trong máu, trong tim, trong tâm hồn chính mình.



Chúng ta cần nhận thức rõ hơn

Hiểu về vô ngã – một trạng thái mà chúng ta chưa chứng đến là việc cực kì khó khăn.
Tuy nhiên, trong phạm vi đề tài này, chúng ta chỉ nói một khía cạnh nhỏ nhưng là cốt tủy của giác ngộ đó là vô ngã. Chúng sinh đều mắc bệnh chấp ngã, đều thấy có một cái “tôi” rõ ràng, rất khác biệt với người khác. Từ cái “tôi” đó, vô số tâm lý như tham muốn, tham lam, thèm khát, thù hận, yêu thương, kiếm tìm... cứ bao quanh, bám chặt để tạo thành một bản ngã gần như “bất khả hủy diệt”.

Phân tích cái trạng thái dứt sạch, thoát khỏi bản ngã là như thế nào. Chúng ta hiểu: Khi vật chất bị chia nhỏ ra đến gần như tan hết, vật chất không trở thành hư vô mà trở thành năng lượng. Người ta đã chế tạo ra bom hạt nhân dựa vào nguyên tắc vật lý này. Cũng vậy, khi ta tu để mỗi ngày bớt đi tham, sân, ích kỷ, bỏ bớt dần dần rồi đến mức hết sạch bản ngã… lúc đó ta không còn là ta nữa mà đã trở thành pháp giới vũ trụ thênh thang này.

Nếu ta là vũ trụ, ta sẽ có tình yêu thương của vũ trụ, ta là tất cả chúng sinh, chúng sinh là ta, không nói yêu thương mà thương yêu tràn ngập. Thứ hai, ta là toàn thể vũ trụ này với cái biết và trí tuệ thấu suốt.

Với con người, cả vũ trụ là những khối đất đá vô tri. Còn với những vị A La Hán, cả vũ trụ này là một khối biết, một khối tâm, một khối trí tuệ, một khối cảm ứng, không phải là những thiên thể vô tri bay lẩn quẩn với nhau. Cả quá khứ, hiện tại, vị lai nằm chung trong một chỗ của cái biết này. Đó là cái biết tự nhiên, cảm ứng, không dựa vào tai mắt.

Người vẫn còn chấp ngã mà đã ý thức về vô ngã được gọi là một bậc Thượng căn. Trong cuộc sống, họ luôn tự nhắc mình về vô ngã, quán chiếu về trạng thái vô ngã, ý niệm vô ngã, tức“Thân chẳng phải là ta/ Tâm chẳng phải là ta/ Chẳng có gì là ta” thì tự tâm hồn, cuộc đời họ đi về hướng giác ngộ. Lúc đó, có hai điều hiện ra là đạo đức và công đức.

Phúc nghĩa là gì?

Nghĩa là người được quyền có nhiều sự lựa chọn. Đây là định nghĩa rất căn bản. Và người có phúc rất lớn, khi mất đi rồi, họ có quyền lựa chọn sinh về cõi trời hay quay xuống cõi người, nếu chọn cõi người họ vẫn luôn có quyền chọn lựa giữa rất nhiều điều.

Nếu chọn những niềm vui tạm bợ của thế gian làm tâm loạn lên, làm bản ngã khởi động trở lại, họ sẽ mất đạo đức và cũng có nghĩa mất luôn công đức. Vì thế, người khôn ngoan sẽ chọn con đường tiếp tục giúp họ diệt trừ bản ngã. Thiền định chính là phương pháp diệt trừ bản ngã. Đó là lý do một người muốn đi tìm sự giải thoát giác ngộ, vô ngã thì buộc phải tu tập thiền định, không còn con đường nào khác.

Nếu đi đúng trên con đường Phật đạo, sẽ có ngày phước báo của chúng ta tràn ngập. Khi đó, những điều thù thắng lần lượt hiện ra: dung nhan rực rỡ, gia sản, quyền uy lớn, thông minh đĩnh ngộ, trí tuệ sắc bén... làm ta tăng lại bản ngã. Lúc này đòi hỏi nơi ta một bản lĩnh, trí tuệ lớn hơn nữa để ta đấu với cái phước của mình, đừng để tăng lại bản ngã mà phí đi bao nhiêu kiếp tu hành.



Khó vượt qua nhất là trường hợp những người khi phước quá lớn, có quyền chọn lựa để về những cõi trời rồi thì thường họ không bao giờ muốn trở lại cõi người nữa. Với con mắt của một bậc Thánh, tất cả những điều của chúng sinh đều không đáng để đắm luyến. Nên những vị Bồ tát thị hiện xuống với cuộc đời này là những vị cực kì vĩ đại. Họ đã đến với cõi chúng sinh “ngũ trược ác thế”, đến với thế giới ô uế và ác độc mà vẫn chấp nhận chịu đựng, chấp nhận bao nhiêu sự hủy báng, nhục mạ, oan ức để nở nụ cười yêu thương, đem ánh sáng đạo pháp với cuộc đời.

Cũng vậy, khi đã hiểu được lộ trình giác ngộ này, nếu tu hành đúng hướng, chắn chắn có ngày ta sẽ đạt được phước báo vô tận, đạt được sự lựa chọn rộng rãi. Lúc đó hãy nhớ quay lại với chúng sinh, nơi cõi đời ô trượt này để yêu thương, hi sinh, phụng sự, giáo hóa không ngưng nghỉ.


Những quan điểm mới về những điều tưởng như rất cũ, hầu mang lại một hướng đi đúng, để giúp cho mọi người có được sự chuyển hóa sâu sắc và lâu bền trong tu tập. 

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Bạn đã hiểu kỹ về Như lý tác ý chưa?

Một phép tu đơn giản hiệu quả và có thể học hỏi rất dễ dàng. Bài viết đã được chắt lọc dễ hiểu rõ ràng và tinh tế nhất cho người mới bắt đầu.



Định nghĩa cơ bản

Như lý tác ý là gì? Đó là ta dùng lời nói, ngắn gọn, trực tiếp vào vấn đề mà ta muốn tâm phải quen thuộc. Luôn luôn thường xuyên và trường kỳ ta nhắc nhở tâm thuộc lòng, khi tâm quen thuộc rồi, thì tâm quen làm theo lịnh của ta.
Ví dụ: Ta ăn mạng động vật quen rồi, bây giờ bỏ và qua ăn chay, ta bị cồn cào, nôn nao khó chịu và mau đói, khiến ta có cảm giác như yếu sức! bất ổn. Bây giờ ta luôn luôn đọc câu Ta nên ăn chay, ăn mạng động vật tàn nhẫn, ghê gớm quá! Khi tâm quen thuộc rồi, đến một lúc ta quyết định ăn chay. Ta ăn rất ngon và không còn ham ăn mạng động vật nữa! Ghi nhớ, ta phải nhắc cho tâm quen thuộc trước, rồi mới thực hành.

Tại sao ta phải tập những tác ý này?

Tại vì, tâm như là đứa con nít của ta. Nó đòi gì ta cũng phải chiều theo cả. Nó thường chạy theo chơi với TƯỞNG THỨC, bởi vì vừa chào đời là tâm đã bị tưởng thức lôi kéo theo rồi. Vì vậy tâm quen sống theo tham dục. Bây giờ ý thức ta trưởng thành, ta đọc Tứ diệu đế, ta hiểu được đời ta là tạm bợ và khổ đau sinh già bệnh chết! và ta quyết định tu hành để vượt qua khổ đau, thì ta phải giảm thiểu tham dục. Muốn giảm thiểu tham dục thì ta phải tập cho tâm từ giả lần lần tham dục , tức là xa dần ảnh hưởng của TƯỞNG THỨC. Muốn tâm từ từ xa TƯỞNG THỨC, thì ta phải luôn luôn, thường xuyên và trường kỳ nhắc nhở tâm lời thiện pháp. Nhờ nhớ lời thiện pháp mà tâm mới bằng lòng từ từ xa ảnh hưởng của TƯỞNG THỨC và tiến về làm bạn với Ý THỨC.

Để hiểu rõ với chính bản thân. Ta luôn luôn nhắc nhở, chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không. Tâm thuộc rồi, khi ta đụng chuyện, có người tìm đến gây sự. Tự nhiên ta không chống trả, mà từ tốn hỏi . Chuyện gì vậy? Khi biết chuyện rồi, qua ý thức ta xử sự rất tuyệt vời, mọi chuyện đâu cũng vào đấy và êm thuyền mát mái! 
Phải biết dùng câu tác ý ngắn gọn hợp với tâm trạng mÌnh, tuyệt đối không nên bắt chước. Tuy câu tác ý đó hay, nhưng hay với người mà chả hợp với mình. Vì vậy phải tự sáng tác câu cho tâm mình dể quen thuộc. Cùng đại ý, nhưng cách hành văn khác nhau. Cho nên, ta cần lựa lời mà tâm ta thích, thì tâm mới mau thuộc và nhớ lâu. Ví như mình đang mang tâm trạng thích cải lương mà dùng câu văn hùng mạnh tác ý, thì tâm ta đâu có chấp nhận, phải không nào?




Các cách tập tác ý:

 Tác ý trường kỳ. Thầy Thông Lạc dùng câu tâm trắng bạch như vỏ ốc. Quán ly tham, quán ly sân, quán ly si. Tại sao phải tập tác ý trường kỳ. Là để tâm ta từ chối mọi cám dỗ. Trên đường ta tu hành, có nhiều cám dỗ đến với ta lắm. Nhưng nhờ ta tác ý luôn luôn thường xuyên và trường kỳ như vậy. Tâm quen rồi, cám dỗ tới tâm làm lơ dể dàng dù cho mồi đó ngon cở nào không cần biết. Nếu ta không tác ý trường kỳ thì sao? Thì khi cám dỗ tới ta có sự lựa chọn. Mồi ngon quá, khiến ta không từ chối được, thế là việc tu hành trở thành công giả tràng trong chốc lát. Nên nhớ đừng bắt chước câu tác ý nhé. Hãy sáng tác theo bản tính của minh.

Tác ý ngắn hạn, nhằm giải quyết từng thứ ta cần phải thực hiện. Ví dụ, thứ nhứt, ta tác ý để từ giả ăn mạng động vật, rồi qua ăn chay. Khi ta ăn chay quen rồì, bình an rồi, thì ta tác ý giai đoạn ly từng bữa ăn, cho đến khi ta ăn được mỗi ngày một bữa thì dừng lại. Tiếp đến ta cần tác ý gì đó là do ta quyết định. Sau khi ăn mỗi ngày một bữa bình an rồi, thầy Thanh Thiện luôn luôn tác ý Dâm dục, hãy rời khỏi thân ta. Quán ly tham, quán ly sân, quán ly si. 

Một số điều chú ý khi tác ý

Hành giả có biết tại sao ta tu hành thất bại không? Tại vì ta mang theo QUYẾT TÂM HÁO THẮNG. Chính sự háo thắng khiến ta ỨC CHẾ TÂM. Khi bị ức chế tâm thì ta lo chống trả. Càng chống trả thì càng tuyệt vọng! Do đó, tu hành theo chánh pháp là tà tà, đừng quan tâm đến thời gian, đừng quan tâm chuyện sẽ đến. dùng pháp như lý tác ý tập cho quen 6 pháp Phật cơ bản. Khi pháp cơ bản quen thuộc, thông thạo rồi, lúc đó nhập dòng thánh chiến đấu với giặc sinh tử mang theo niềm tin thoả mái, êm đềm chiến đấu và chiến thắng thành công!


Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

SÁM HỐI CHÂN THÀNH MANG LẠI CHO TA NHIỀU LỢI ÍCH

Nhiều lúc bạn tự hỏi không biết sám hối nghĩa là gì và sám hối có cần thiết trong cuộc sống của chúng ta đến như vậy không. Bài viết này sẽ giải đáp tất cả các thắc mắc của bạn với cái nhìn khách quan và thông suốt của đạo Phật.

Sám hối là gì? 

Sám hối là ta bày tỏ sự ăn năn, hối hận của chính bản thân ta với người mà ta đã xúc phạm, hoặc bày tỏ trước đại chúng, trước Phật, trước Bồ Tát về những tội lỗi mà ta đã gây ra dù có khi ta nhận ra lỗi ấy và cả khi ta không biết. Chúng ta có thể làm việc đó hàng ngày hàng tháng nhưng phải thật thường xuyên. Đôi khi ta cũng thấy thắc mắc không hiểu tại sao một người bệnh tật mà y khoa tưởng chừng đã không còn cách cứu chữa thì lại được chữa trị bằng cách sám hối. Bởi vì cái nhân chính là việc sám hối, ăn năn thật lòng thì cái quả là tội lỗi được giảm bớt, hoặc có thể được diệt trừ.




Lợi ích của sám hối:

Khi ta đã biết và làm việc đó với lòng chân thành tha thiết thì chính nó sẽ mang lại cho ta rất nhiều lợi ích. Thứ nhất: tội trong quá khứ của chúng ta sẽ bớt dần từ đó phước và công đức tăng lên, từ từ sẽ làm cho cuộc sống của chúng ta bớt ngang trái, bớt đi những nghịch cảnh vất vả. Thứ hai: lễ Phật sám hối nhiều sẽ giúp chúng ta có trí tuệ sáng suốt, biết giữ mình, ít phạm lỗi.Thứ ba: có sức khỏe hỗ trợ công phu thiền định.
 Ngoài ra, công năng Lễ Phật giúp ta được tiêu từ bệnh tật. Có một lúc nào đó, ta bệnh nặng đáng lẽ phải chết để trả nghiệp nhưng nhờ có lạy Phật sám hối mà ta khỏe lại, bệnh được nhẹ hơn. Vì khi ta Lễ Phật phước ta tăng lên dần, nghiệp trong quá khứ được giảm bớt, bên cạnh đó ta phải cố gắng làm phước, có vậy thì bệnh của ta mới suy giảm.

Những tội gì cần phải sám hối?

Một trong những tội mà ta cần phải thường xuyên sám hối như là: tội về tài sản, của cải. Đời này chúng ta nghèo, mình không biết nguyên nhân ngày xưa như thế nào mà nhân quả là phải nghèo. Ngày nay hiểu đạo, tin nhân quả nên sám hối cho hết nghèo. Biết phát tâm làm công đức lành thì khoảng thời gian sau cuộc đời chúng ta bắt đầu thay đổi.

Tuy nhiên, có những trường hợp khẩu nghiệp không sám hối được, như ta hủy báng một bậc Thánh, tội này rất khó sám hối.Còn có tội cũng khó sám hối nữa là lừa đảo và sát sinh. Tuy sám hối giúp ta sạch tâm, biết được nghiệp xưa nhưng nhân quả thì vẫn phải trả có khi rất thê thảm. Vì ta gây nhân bất thiện nên cũng phải gặp những quả báo xấu.

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

Tử vi gì thì cũng cần bảo vệ thuần phong mỹ tục

I. Dẫn nhập

Đất nước ta đang trong thời kỳ mở cửa, hòa nhập với thế giới trong xu thế toàn cầu hóa. Ngòai những yếu tố tích cực mà sự mở cửa này đem lại, sự xâm nhập ồ ạt của lối sống phương tây có nguy cơ làm cho chúng ta có thể đánh mất đi bản sắc văn hóa tốt đẹp vốn có của mình. Chúng ta có thể thành công về mặt kinh tế nhưng nếu cả xã hội chúng ta sống không có đạo đức, tội ác lan tràn thì tương lai của dân tộc sẽ ra sao?


II. Bảo vệ thuần phong mỹ tục

1. Thế nào là thuần phong mỹ tục?
Thuần phong mỹ tục là phong tục tốt đẹp và lành mạnh, những quy chuẩn xã hội nào cũng phải có. Thuần phong mỹ tục được hình thành theo thời gian, từ lối sống của người mà ra.

2. Thế nào là bảo vệ thuần phong mỹ tục?
Bảo vệ Thuần Phong Mỹ tục không phải là bảo vệ cái xưa cũ mà chính là bảo vệ cái đúng, cái đẹp (chân – thiện – mỹ) trong đời sống, cách ứng xử, giao tiếp, những đặc trưng văn hóa truyền thống …của một dân tộc.

3. Những thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam cần được giữ gìn và phát huy.

Tôn trọng người lớn tuổi: Đại từ nhân xưng là vốn quý vô giá mà không quốc gia nào có. Thường trong cách xưng hô với nhau đã có sự thiết lập trật tự kỹ cương liền, việc phân biệt ngôi thứ trong cách xưng hô rất đặc biệt của người Việt: cụ, ông bà, cha, mẹ, cô bác, vv… tuy phức tạp nhưng thể hiện sự tôn trong rất rõ ràngQuan niệm “kính lão đắc thọ” là một nét đẹp trong tâm hồn Việt, điều đó cũng dẫn đến một kết qủa là ta có thể học được nhiều kinh nghiệm hay quý từ người cao tuổi. . Người đi trước nâng đỡ người đi sau, với quan niệm: “Con hơn cha là nhà có phúc”. “Người đi trước rước người đi sau”. Nếu mà truyền thống này được huy, người giỏi sẵn sàng chỉ bảo người dở kém, nhân viên cũ sàng truyền kinh nghiệm cho người mới, thủ trưởng biết nâng đỡ chỉ bảo cho nhân viên thì xã hội ta sẽ tiến bộ rất nhanh.

Văn hóa tiết kiệm và lòng biết ơn: (Ông bà ta quý từng hạt cơm khi ăn, từng giọt nước khi uống… biết chi tiêu hợp lý để xứng đáng với giá trị của nó).
Cẩn thận trong lời nói. “Ăn có nhai nói có nghĩ”, “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”, “lời chào cao hơn mâm cỗ” thể hiện sự cẩn thận của cha ông ta trong lời ăn tiếng nói. Lời nói hay, lời nói đẹp mang lại sự hài lòng lợi ích cho người nghe là thể hiện đạo đức làm người.

4. Những tệ nạn phá hoại Thuần Phong Mỹ Tục của chúng ta:
Tệ nạn cờ bạc những hình thức đánh cờ đánh bài, chơi hụi, số đề. Tệ nạn này phát sinh từ tâm lý của một số người không muốn bỏ công sức mà muốn có nhiều bằng sự chiếm đọat của người khác. Tê nạn này gây ra bao thảm cảnh mất nhà cửa, đổ vỡ hạnh phúc cho bao nhiêu gia đình, làm xã hội rối lọan, ở đâu có tồn tại tệ nạn này thì xã hội đen sẽ phát triển.

Ăn mặc hở hang: Những người chạy theo trào lưu của lối sống phương tây thường biện hộ rằng ăn mặc như vậy mới là văn minh, là đổi mới, còn ăn mặc kín đáo là xưa cũ. Do bắt chước nước ngòai, nhiều phụ nữ đã ăn mặc hở hang, khoe da thịt và có tính gợi dục, nhiều biển quảng cáo phô bày cơ thể người nữ quá đáng, những cảnh trai gái ôm nhau, đã đánh vào tâm hồn của lớp trẻ khơi gợi bản năng tình dục, làm cho nhân cách của con người bị xuống cấp phát sinh nhiều hệ lụy và tội ác ngày càng lan tràn. Như vậy ăn mặc hở hang gợi dục cũng là một tội ác.

Các môn thể thao, nhất là bóng đá được rất nhiều người hâm mộ và được coi là môn thể thao vua. Tuy nhiên sự hơn thua qúa đáng dẫn đến xô sát ẩu đả ở sân vận động, các cuộc đua xe sau mỗi trận thắng, rồi các vụ cá độ đến mức nhiều người phải nhảy lầu tự tử đã làm cho xã hội bất an vì vậy cần đặt bóng đá nói riêng và thể thao nói chung trong tinh thần thượng võ mới giữ cho thể thao thực sự trong sáng. Muốn vậy phải giáo dục cho các cầu thủ vận động viên đạo đức để họ có được phong cách thi đấu trong sáng thể hiện được cái chân – thiện mỹ trong thể thao.

5. Trách nhiệm của gia đình và xã hội
Muốn bảo vệ tuổi teen vượt qua những chướng ngại đó để nên người hơn thì bổn phận của gia đình, xã hội phải trang bị cho các em những kiến thức đúng đắn, hướng các em về với những sinh hoạt lành mạnh, có đạo lý, biết tu dưỡng đạo đức, biết tỉnh tâm, thích làm việc từ thiện,…Tự dưng các em sẽ có được sức đề kháng trong tâm để chống lại với những cám dỗ bên ngoài và sống có ý thức hơn.
Đây cũng là lứa tuổi dễ tiếp thu những điều tốt, trong lịch sử đã có rất nhiều anh hùng khi đang còn ở tuổi thiếu nhi. Nếu được trao cho một lý tưởng sống tốt đẹp thì đây là một lực lượng kế thừa xứng đáng của dân tộc của Phật Pháp. Ở các đạo tràng nên lập ra các ban thanh thiếu niên để cho các em tham gia sinh họat tu tập. Trước hết là dạy các em về kỹ năng sống, biết sử dụng các thiết bị dụng cụ trong sinh hoạt gia đình, biết sử dụng điện tiết kiệm an toàn, học về tham gia giao thông an toàn, biết sơ cấp cứu v.v..

III. Kết luận:

Đất nuớc ta đang trong thời kỳ mở cửa, hòa nhập với thế giới trong xu thế tòan cầu hóa. Ngòai những yếu tố tích cực mà sự mở cửa này đem lại, sự xâm nhập ồ ạt của lối sống phương tây có nguy cơ làm cho chúng ta có thể đánh mất đi bản sắc văn hóa tốt đẹp vốn có của mìnhThuần Phong Mỹ Tục là những nét đẹp trong truyền thống văn hóa của dân tộc ta, nó cần được nâng niu bảo vệ giữ gìn. Nói tóm lại bảo vệ Thuần Phong Mỹ Tục là nhiệm vụ của mỗi công dân, đặc biệt là mỗi Phật Tử phải là một chiến sỹ trên mặt trận này. Bảo vệ Thuần Phong Mỹ Tục không phải là bảo vệ cái xưa cũ mà là bảo vệ tương lai của dân tộc của nhân loại